Tất cả những người có niềm tin vào Chúa Giê-xu luôn khát khao được gần Chúa hơn, phát triển sâu hơn trong mối quan hệ với Ngài. Vậy làm thế nào để “tăng” đời sống thuộc linh lên một bước cao hơn?
Bạn có đời sống thuộc linh khi bạn là một Cơ Đốc nhân. Cũng giống lẽ phát triển tự nhiên, đời sống thuộc linh có thể phát triển hoặc chết dần đi, có thể tràn đầy năng lượng hoặc phải chiến đấu vật vã, có thể suy tàn hay xuôi theo dòng đời. Sau đây là 5 điều cần thiết giúp cho những người tin Chúa mạnh mẽ hơn trong đức tin của mình:
1/ Hòa mình với cộng đồng Cơ Đốc
Nếu chúng ta muốn phát triển đời sống thuộc linh thì chúng ta đừng nên đánh giá thấp hoặc bỏ qua vai trò và tầm quan trọng của việc kết nối cộng đồng. Tiến sĩ Mary Lowe từng nói “Những gì tạo nên chúng ta đó là xã hội, tình cảm, tâm lý và đạo đức tinh thần”. Nếu chúng ta chưa thường xuyên đi nhà thờ, thì đây là một nơi tuyệt vời để bắt đầu cho sự phát triển thuộc linh của bạn. Nếu có thể, bạn nên tham gia vào một nhóm nhỏ hoặc tham gia vào các nhóm tình nguyện. Bạn cũng nên dự phần vào các sự kiện của hội thánh vì đây là một cách tốt giúp bạn có thể kết nối với cộng đồng cùng đức tin của mình.
2/ Hoàn toàn được biến đổi
Sự phát triển thuộc linh sẽ ảnh hưởng và thay đổi từng phần bên trong đời sống bạn, đặc biệt khi bạn ngày càng sâu sắc với Chúa. Trong chương 4 sách Ê-phê-sô, sứ đồ Phao-lô cho chúng ta biết rằng mục đích của sự biến đổi này là quá trình Đức Thánh Linh hành động để giúp chúng ta được “trọn vẹn trong Chúa” (4:13) và “tăng trưởng trong tất cả mọi mặt” (4:15) và trở nên càng giống Chúa hơn. Tiến sĩ Lowe cho biết “Mục đích lớn nhất của Chúa là giúp chúng ta được tăng trưởng trong quá trình bước đi và có mối quan hệ mật thiết với Ngài”.
3/ Có những lựa chọn khôn ngoan
Những người xung quanh luôn ảnh hưởng đến đời sống của chúng ta, vì vậy, hãy có những sự lựa chọn khôn ngoan để đời sống thuộc linh của chúng ta được tăng trưởng. Chúng ta thường nghĩ rằng những gì cá nhân chúng ta làm chỉ ảnh hưởng một chút hoặc thậm chí không có ảnh hưởng đến thân thể của Đấng Christ, nhưng thực tế lại khác, chúng ta kết nối với nhiều người hơn và ảnh hưởng đến họ nhiều hơn chính những gì chúng ta suy nghĩ. Điều cốt yếu Phao-lô muốn nhắn nhủ trong 1 Cô-rinh-tô 12 đó là “nếu một phần trong thân thể bị tổn thương, thì tất cả những phần khác cũng sẽ bị ảnh hưởng, nhưng nếu những phần khác trong thân thể nhận được vinh quang thì tất cả các bộ phận khác sẽ vui mừng cùng bộ phận đó”.
Làm thế nào chúng ta ảnh hưởng lẫn nhau? Làm thế nào chúng ta có thể tăng trưởng cùng nhau. Nếu bạn bè và gia đình kéo bạn ra xa khỏi niềm tin của mình hoặc ngăn cản bạn đi nhà thờ, thì bạn cần có sự khôn ngoan để từng bước quay trở lại mà không ảnh hưởng tới mối quan hệ của mình. Bạn không nhất thiết phải cắt đứt mối quan hệ của mình nhưng hãy nhờ những người cùng niềm tin khích lệ và giúp đỡ bạn trong việc duy trì đức tin của mình. Quan trọng là bạn cần bước đi với Chúa mỗi ngày.
4/ Sử dụng mạng xã hội đúng và hiệu quả
Sống trong một thời đại công nghệ, bạn hãy nghĩ rằng mình nên sử dụng mạng xã hội giống như cách mà sứ đồ Phao-lô và các sứ đồ khác đã viết thư và gửi tới các hội thánh ngày xưa vậy. Qua công cụ này, bạn có thể chia sẻ tin tức, kết nối và khích lệ những người khác mà không bị chi phối bởi khoảng cách. Chúng ta có thể cho đi và nhận lại sự quan tâm từ bất kì ai đó, có thể đó là những mối quan hệ có giá trị nhằm tạo ra sự kết nối với nhau trong cộng đồng người tin Chúa. Phao-lô đã viết những bức thư nhằm nuôi dưỡng, khích lệ và tăng trưởng đời sống thuộc linh của mỗi hội thánh. (1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:1,18; Ê-phê-sô 3:3, 1 Cô-rinh-tô 10:11)
5/ Có ảnh hưởng đến nhiều người (chia thành 3 cấp độ khác nhau)
Có người đã từng viết như sau: “Sự ảnh hưởng về mặt xã hội không chỉ dừng lại ở những người được kết nối trực tiếp, bởi chúng ta ảnh hưởng tới bạn bè, rồi những người bạn của chúng ta lại ảnh hưởng tới những người khác, điều này có nghĩa rằng chúng ta còn ảnh hưởng đến cả những người chúng ta chưa từng gặp. Những gì chúng ta làm hoặc nói đều có khuynh hướng ảnh hưởng thông qua mạng xã hội và nó có ảnh hưởng tới những người bạn (mức độ 1), những người bạn của bạn (mức độ 2), và bạn của những người bạn của bạn (mức độ 3). Đây có thể là điều tuyệt vời và cũng có thể là một thách thức lớn bởi điều quan trọng trong việc tăng trưởng và phát triển thuộc linh là nhận thức ảnh hưởng tích cực của mạng lưới xã hội và giảm thiểu hết mức những ảnh hưởng tiêu cực của nó.
Đức tin không phải một điều gì đó có thể tự phát triển. Nó phát triển mạnh khi được đâm rễ từ trong cộng đồng, cùng chia sẻ trách nhiệm và kiến thức với những người đồng đức tin ở xa hay ở gần. Đức tin sẽ phát triển khi có cơ hội gặp gỡ hay tham dự bất kì sự kiện gì cùng nhau. Khi chúng ta càng ưu tiên phát triển đời sống thuộc linh, dành thời gian tập trung, nuôi dưỡng, cầu nguyện, học lời Chúa thì đời sống thuộc linh của chúng ta ngày càng phát triển, mối quan hệ với Chúa càng sâu sắc hơn và sinh ra nhiều bông trái.
Tiến sĩ Mary Lowe chia sẻ câu chuyện về những ảnh hưởng kì diệu của cộng đồng trên chính đời sống thuộc linh của bà: “Chồng tôi – Steve và tôi cùng học trường Chúa Nhật trong hội thánh gần 10 năm trước khi chúng tôi đến nơi khác sinh sống. Trong suốt quá trình đó, chúng tôi được trải nghiệm với Chúa khi tham gia học và được tăng trưởng trong cộng đồng con cái Chúa. Những nhóm nhỏ được kết nối nhiều hơn thông qua những mối quan hệ cá nhân và trở thành một cộng đồng cùng nhau cầu nguyện, thờ phượng, chia sẻ những khó khăn, thử thách và giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.
Đây là cộng đồng những người cùng học kinh thánh, cùng ăn uống, cùng cầu nguyện; cùng sống và làm những điều mình có thể làm. Nhìn lại những ngày đầu tiên và những ngày cuối cùng khi chúng tôi mới bước vào lớp học Kinh thánh, chúng tôi thấy rằng mình biết nhiều hơn, có nhiều mối quan hệ tốt hơn và làm được nhiều điều hơn. Chúng tôi tin tưởng, khích lệ lẫn nhau và được Chúa dẫn dắt nhiều hơn trong cuộc sống. Chúng tôi không còn giống như những người mới bắt đầu học Kinh Thánh nhưng chúng tôi cùng chia sẻ những điều bí mật cho nhau để thiết lập và xây dựng một cộng đồng cùng đức tin mạnh mẽ”.
Khi chúng ta tập trung vào 5 điều trên, mối quan hệ của chúng ta với Chúa và với những Cơ Đốc nhân khác sẽ càng được phát triển. Chúng ta có thể tăng trưởng trong cả chiều dài và chiều rộng của đức tin với mục đích tối thượng là “trở nên trọn vẹn trong Đấng Christ” như Phao-lô đã nói trong Cô-lô-se 1:28.
Theo: hoithanhhannoi.com
Bạn có thói quen đánh giá, phán xét người khác? Bạn có dễ dàng tìm thấy lỗi của những người quanh mình? Nếu có, hãy cẩn thận vì đời sống thuộc linh của bạn đang gặp nguy hiểm!
Thái độ phê phán, chỉ trích có thể cản trở việc bạn đến với Chúa, làm bạn phân tâm khỏi các mục đích của Đức Chúa Trời cho cuộc sống mình.
Sao lại phán xét?
Chúng ta hay đánh giá, phán xét người khác vì sự ích kỷ của bản thân. Chúng ta cố gắng tìm lỗi của người khác để chứng minh mình thông minh, xinh đẹp, hạnh phúc, giàu có hơn. Nhưng đây là những lý do ích kỷ. Chúng ta đơn giản muốn cảm thấy tốt hơn về chính mình. Chúng ta phán xét khi người khác không làm những gì chúng ta yêu cầu, những gì chúng ta nghĩ là đúng. Thông thường đó là thành viên trong gia đình, bạn bè hoặc đồng nghiệp, những người không đáp ứng mong đợi của chúng ta. Ngay cả sự thất vọng cũng có thể dẫn đến thái độ phê bình. Khi cuộc sống không như chúng ta mong muốn, chúng ta sẽ che giấu nỗi thất vọng của mình bằng cách tìm kiếm lỗi ở người khác.
Phán xét
Tìm ra lỗi và phán xét người khác là một trong số điều dễ làm nhất. Nó dường như là bản chất tự nhiên của chúng ta. Nhưng Chúa Jesus bảo chúng ta đừng đoán xét “để mình khỏi bị đoán xét” (Ma-thi-ơ 7:1).
Chúa cũng giải thích tại sao thái độ xét đoán người khác lại nguy hiểm: “Vì các ngươi đoán xét người ta thể nào, thì họ cũng đoán xét lại thể ấy; các ngươi lường cho người ta mực nào, thì họ cũng lường lại cho mực ấy”(câu 2).
Khi ta đoán xét, đánh giá người khác, ta đã mời gọi sự phán xét lên chính mình. Kinh Thánh chép: “Sự đoán xét không thương xót kẻ chẳng làm sự thương xót; nhưng sự thương xót thắng sự đoán xét” (Gia-cơ 2:13).
Bằng cách đánh giá người khác, chúng ta che giấu thói đạo đức giả của chính mình. Khi các nhà lãnh đạo tôn giáo mang một người phụ nữ đến với Chúa Jesus vì tội ngoại tình, nhưng Chúa đáp: “Ai trong các ngươi là người vô tội, hãy trước nhất ném đá vào người” (Giăng 8:7). Không ai có thể ném một viên đá nào.
Chỉ có Chúa là Đấng được quyền phán xét con người (Rô-ma 14:4). Như sứ đồ Phao-lô đã nói: “Hỡi kẻ rất yêu dấu của tôi ơi, chính mình chớ trả thù ai, nhưng hãy nhường cho cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời; vì có chép lời Chúa phán rằng: Sự trả thù thuộc về ta, ta sẽ báo ứng” (Rô-ma 12:19)
Giải pháp cho thói quen phán xét
Kinh Thánh chép: “Đức Chúa Trời là quan án công bình” (Thi Thiên 7:11). Giải pháp cho việc phán xét, chỉ trích được tìm thấy trong sự hiểu biết về bản chất sự phán xét của Đức Chúa Trời. Kinh Thánh nói mọi người đều là tội nhân. Tội lỗi đã làm đứt gãy mối liên hệ giữa Đức Chúa Trời và loài người, rất xứng đáng bị xét đoán (Rô-ma 3:23, 6:23).
Bất kể chúng ta nghĩ mình “tốt” thế nào, “Chúng tôi hết thảy đã trở nên như vật ô uế, mọi việc công bình của chúng tôi như áo nhớp” (Ê-sai 64:6). Chúng ta không thể bù đắp cho những điều tồi tệ đã làm. Đối diện với chính mình, chúng ta xứng đáng nhận sự phán xét từ Đức Chúa Trời: sự chết và đau đớn đời đời, ở nơi Kinh Thánh mô tả “hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng” (Khải Huyền 19:20).
Chỉ có Đức Chúa Trời được quyền phán xét tội lỗi chúng ta. Vì vậy, Ngài đã sai con Ngài đến thế gian để trả giá cho tội lỗi chúng ta. Đức Chúa Jesus Christ đã mang lấy sự phán xét của chúng ta trên chính Ngài và đã chết thế chúng ta. Đổi lại, Thiên Chúa ban cho chúng ta tất cả ơn phước Ngài – bao gồm cuộc sống vĩnh cửu, sự tha thứ, bình an, niềm vui và hy vọng – nếu chúng ta công nhận Chúa Jesus là Chúa và Đấng Cứu Rỗi.
Nếu chúng ta thực sự hiểu sự phán xét mà mỗi người chúng ta xứng đáng nhận được từ Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ ít có xu hướng đánh giá, phán xét người khác.
Ban ân điển
Bạn đã học được việc nhận ân sủng và lòng thương xót của Đức Chúa Trời chưa? Đây là bước đầu để vượt qua thói quen phán xét. Nếu bạn chưa bao giờ cảm ơn Chúa Jesus đã mang lấy hình phạt mà bạn xứng đáng nhận, hãy làm ngay bây giờ. Chỉ cần ăn năn tội lỗi và dâng cuộc đời bạn cho Ngài (Công-vụ 3:19, Rô-ma 10:9,10).
Nếu bạn biết Chúa Jesus là Cứu Chúa của bạn, hãy tạ ơn Ngài vì ân điển và lòng thương xót của Ngài. Cảm ơn Ngài đã tha thứ cho tội lỗi bạn. Cảm ơn Ngài vì đã cho bạn cơ hội thứ hai trong đời.
Bây giờ, bạn hãy ban ơn và thương xót người khác, Chúa Jesus phán: “Các ngươi đã được lãnh không thì hãy cho không“ (Ma-thi-ơ 10:8). Thay vì phán xét, hãy mở rộng tình yêu của Chúa cho những người xung quanh, hãy bắt đầu từ những người trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Thông thường, chính những người thân cận của chúng ta hay bị chúng ta phán xét khắc nghiệt nhất.
Từ nay, mỗi khi bạn cảm thấy muốn phán xét người khác, hãy làm theo chỉ dẫn của Chúa Jesus: nhìn lại cuộc đời bạn trước tiên (Ma-thi-ơ 7). Hãy cầu xin Chúa tha thứ mọi tội lỗi bạn, rồi bạn sẽ khám phá tại sao bạn lại không thể, không được, không có quyền đoán xét người khác.
Hãy nhớ rằng rất dễ đoán xét người khác. Lỗi lầm của người khác thường rất dễ nhìn thấy. Song, chúng ta cần vị tha thay phán xét. Bởi Đức Chúa Trời đã ban cho bạn lòng thương xót, Ngài đã trả nợ tội lỗi cho bạn. Bây giờ, nợ duy nhất bạn phải trả là mang tình yêu thương và lòng thương xót của Người cho người khác, vì “Sự đoán xét không thương xót kẻ chẳng làm sự thương xót; nhưng sự thương xót thắng sự đoán xét” (Gia-cơ 2:13).
Cuối cùng, hãy chắc chắn bạn dành thời gian với Chúa để cầu nguyện, học Kinh Thánh. Khi đọc Kinh Thánh, hãy cầu xin Đức Chúa Trời giúp bạn kiên nhẫn với những người xung quanh. Theo thời gian, bạn sẽ được thay đổi từ một người ưa tìm lỗi nơi người khác, trở thành người có lòng vị tha, có cái nhìn đầy ân điển khi học cách sống như Chúa Jesus đã sống.
Cầu nguyện
Nếu bạn là người hay tìm lỗi, hãy quay lại với Chúa và kêu cầu Ngài giải phóng bạn:
“Lạy Chúa Jesus, con xin lỗi vì những lúc con đã cho phép thái độ phán xét, xét đoán người khác cai trị con. Xin hãy tha thứ cho con. Xin giúp con nhớ đến lòng thương xót của Ngài đối với con, để con có thể sống với lòng thương xót của Ngài với người khác. Cảm ơn Ngài rất nhiều vì đã yêu thương con, con cầu nguyện trong danh Chúa Jesus Christ. Amen!“
Giăng 8:7 – Không ai đủ tiêu chuẩn để phán xét người khác.Ma-thi-ơ 7:1-2 – Ảnh hưởng của việc phán xét.
Gia-cơ 2:1-13 – Cạm bẫy của những sự đoán phạt.
I Phi-e-rơ 2:1-3 – Phương thuốc cho việc phán xét.
Phi-líp 4:4-8 – Học cách sống trong Chúa với mọi người.
Phải khiêm nhường đến điều, mềm mại đến điều, phải nhịn nhục, lấy lòng thương yêu mà chiều nhau Ê-phê-sô 4:2
Theo: news.oneway.vn